Nguyễn Văn Công
on April 30, 2019
89 views
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Nhớ về quê mẹ,ruột đau chín chiều
Mẹ ơi! Giờ đây con muốn làm một đứa trẻ
Để được ôm chân mẹ khóc oà
Cứ mỗi lần con đi xa nhà
Vẫn mơ thấy bóng dáng mẹ già đứng đợi.
Quê nghèo quen với đồng sâu
Quanh năm chỉ sắc,áo nâu mặn mà
Đã chịu cái cảnh hắt hiu lều nát thay nhà
Da mồi tóc bạc thương tha đã từng
Mẹ vẫn nghĩ đời nghèo là khổ
Mẹ đã tìm cách sinh nhai khốn khó qua ngày
Đã bao năm chịu cảnh gạo chịu tiền vay
Hết lo sách bút lại dày áo cơm
Thế rồi mẹ dẫn con đi học tay bồng tay dắt
Đứa lớn chưa khôn,loắt choắt thơ ngây
Tan học về mẹ ngồi tựa cửa
Mẹ ngóng mẹ trông đứa đứa về dần
Thấy đàn con quấn quít,quây quần
Bát cơm mẹ nhịn để phần không ăn
Chỉ dưa muối mà khó khăn mới có
Cảnh đông con nhà khó cũng ngon
Cả đời mẹ sống vì con
Ân đức ấy con còn nhớ mãi.
Dimension: 960 x 712
File Size: 76.63 Kb
Like (9)
Loading...
10