Vũ Quỳnh Hương
by on June 15, 2018
131 views
Không gật, nhưng đừng Lắc! Cá chép được các cần thủ vô cùng yêu thích, bởi nó quá khôn ngoan, là loài duy nhất biết bơi lùi để thoát thân khi gặp nguy hiểm, trong khi các loài khác đã tiến lên là chỉ có một đường đâm đầu vào rọ, những con chép đã từng dính câu mà thoát được thì ngày càng trở nên tinh quái, khó lòng bắt được… Phụ nữ cá tính hấp dẫn vì giống như cá chép, ai bắt được nó, người đó có thứ vinh quang mà những kẻ đi săn khác phong tặng. Câu đầu – hay! Là thứ kiến thức sinh vật mà em chưa từng được nghe hoặc được học. Là anh nói! Ở phương diện hiểu biết, em thừa nhận phông kiến thức nền của anh thật phong phú (dù sau đó mặc dù đã ngồi tra google cả buổi, em vẫn chẳng tìm được tài liệu tin cậy nào cho thấy cá chép có thực sự bơi lùi hay không?). Ở phương diện đàn ông – em thừa nhận anh thật biết tạo sự Khác Biệt! Vì anh Nói chuyện và Lắng nghe, thứ mà (phụ nữ nào cũng cần và thích nhưng) đàn ông khác không đủ thông minh (hay kiên nhẫn) để làm! Câu tiếp! Là em tự nghĩ ra! Khi mà trong suốt một – hoặc rất nhiều cuộc trò chuyện giữa em (chúng em) với anh (các anh), lúc nào em cũng đóng hai vai: diễn viên và người quan sát. Diễn viên thì chỉ cần tròn vai. Người quan sát luôn tỉnh táo hơn và có quyền đưa ra nhận định. Em – diễn viên – đúng là bị thu hút bởi anh - người đàn ông có hàng đống ưu điểm: tài năng, thông minh, khôn khéo và quyền lực; chỉ có một nhược điểm – không may, đó là lại điểm Tiên Quyết cho việc quyết định hai chữ Tôi thành Chúng Ta – anh có vợ! Và Em – người quan sát – tự động tách ra khỏi dòng chảy của kịch bản, mà thích thú tự chọn cho mình một kết luận, kiểu kết luận mà các anh khi đi săn chẳng mấy khi muốn con mồi “đọc vị”: “Ôi dào! Cá nào chẳng là cá, bơi lùi bơi tiến gì thì cuối cùng vẫn là vào chảo hết, chỉ béo ông thợ săn”. Tất nhiên là em không muốn vào chảo! Vì đàn ông hiện đại không phá đi xây lại, chỉ tìm đất mới xây thêm hoặc vụng trộm cơi nới. Cũng chả sao! Thời nay nam nữ bình quyền, ông mua nhà lầu thì bà xây biệt thự, chuyện nem chả chả nem lẫn lộn nhập nhèm lắm lại thành ra quá đỗi bình thường, sống là phải biết cộng vào chứ đừng trừ đi, ai ngộ ra cái chân lý ấy, biết lúc nào thì nhắm mắt, lúc nào thì mở mắt – người ấy sẽ toàn Được chứ chẳng Mất bao giờ. Mỗi tội, em bị xếp vào loại phụ nữ cá tính! Nếu là một bà cô già khẳn cạu cọ thì sẽ bị gọi là bẳn tính, đầu hai đít kịch tường mà vẫn chưa có đôi có lứa rồi mặt mũi lúc nào cũng đăm đăm thì bị gọi là khó tính - Phụ nữ được (hay bị) gọi là Cá Tính giống như một cái án, hơi nhiều suy nghĩ để không gật đại một tấm chồng (cho có) khi còn trẻ thật trẻ, hơi thừa năng lượng để học, để làm (rồi ngày càng “vũ trang” những thứ bằng cấp lẫn địa vị xã hội chỉ tổ làm cái hố ngăn cách với đại đa số đàn ông ngày càng to tướng lên), hơi đủ nhận thức để biết rằng chẳng có thứ gì trên đời là tuyệt đối – nhất là thứ mỏng manh và trìu tượng như sương như khói: Tình Yêu… Phụ nữ cá tính không thích đàn ông hèn yếu, không thích đàn ông tình tình như trẻ con, không thích đàn ông không có tiền (cái này thường được ngụy trang dưới những câu “Em tôn trọng những người đàn ông thông minh!”, tất nhiên đối tác phải tự dịch ra chứ, đàn ông thông minh thì không nghèo; thời buổi này, nếu nghèo – sao gọi là thông minh!). Bởi vì, phụ nữ cá tính có thể có tất cả những tính cách (và cả cách hành xử) lẫn thành tựu mà cô ấy muốn người đàn ông của mình có! Thế nhưng phụ nữ cá tính lại rất kém trong việc làm phép Cộng, năng lực phô diễn kỹ năng “mắt nhắm mắt mở” dường như chỉ dành cho những người biết thỏa hiệp với số phận để đánh đổi lấy hai chữ “ổn định” – dù ổn định chỉ là giả dối vì những điều tưởng chừng có thật ra lại là không! Nên phụ nữ cá tính phải canh chừng để không ngã vào chảo! Vì những người đàn ông có được các điều kiện cần và đủ mà phụ nữ cá tính yêu thích – tuyệt đối đều đã có vợ! Cái chảo cuộc đời và khát khao tình ái lẫn bản năng thòm thèm có một bờ vai để nương tựa, dựa dẫm từ ngàn đời nay luôn là điểm yếu lớn nhất của phụ nữ, nó làm người đàn bà dù thông minh cách mấy cũng mờ mắt mà phạm cái sai lầm chết người: Gia cố, gán ghép và ép buộc thêm cho đàn ông quá nhiều chức năng, hào phóng tưởng tượng và ban tặng cho anh ta quá nhiều đức tính tốt đẹp nhằm mục đích sử dụng bền vững cho đời ta và cả con cháu mai sau! Những Chồng, Cha, Anh, Bạn, Ngân hàng, Xe ôm, Vệ sĩ, Tri kỷ… toàn những vai trò khó khăn mất cả đời chưa chắc đã học được, tính khả thi cho đại đa số mối quan hệ là tuyệt đối thấp… Vậy mà phụ nữ sẵn sàng phó thác và tin tưởng vô điều kiện và vô căn cứ - đôi lúc chỉ sau một cái ôm! Yêu một người, là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau! Nhớ một người, là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc! Mà em thì tự do. Em sống một mình – nên em phát hiện ra một thế giới hoàn toàn khác với thế - giới – hai – mình, trong đó, những điều mà khi có hai - mình thấy thật xa lạ và kỳ cục. Em sống một mình. Nên em biết Tất Cả đàn ông có vợ đều trốn vào toalet để nhắn tin lúc nửa đêm, rồi lén lút tắt máy để đề phòng tin nhắn trả lời vào lúc không mong muốn, còn nếu một ngày anh ấy hoành tráng điện thoại và nói lớn : “Anh có thể gặp em được không?” – chắc chắn đó là lúc vợ anh đang đi công tác (hoặc giận dỗi gì đó ôm con về ngoại). Em sống một mình. Nên em biết ngày 14.2, 8.3, 20.10, Noel, lễ tết… anh (các anh) sẽ mua hai món quà sành điệu và hợp thời trang giống nhau. Một cho vợ, một cho em. Vì anh là người đàn ông thông minh, người đàn ông thông minh sẽ đủ thông minh để nghĩ ra một món quà hợp lý, và không tiêu phí thời gian cho việc vắt óc nghĩ ra hai món quà! Em sống một mình! Nên em biết, ước vọng sở hữu nhau còn mạnh mẽ hơn cả tình cảm đích thực; nó giống một thứ quyền lực mà ai cũng cố khẳng định (dù sở hữu xong chẳng biết để làm gì), khiến cho tất cả các bà vợ lồng lên kèn kẹt dõi theo các ông chồng, và các cô bồ ra sức nằng nặc đòi “danh chính ngôn thuận” (dù một điều tất lẽ dĩ ngẫu là đàn ông thừa thông minh để tháo chạy thoát thân khi người trong bóng tối cứ muốn xông ra ánh sáng). Thế nên, sống một mình – phụ nữ cá tính khổ (vì cô đơn) nhưng vừa sướng, muốn gì làm nấy! Valentine, lễ phụ nữ, sinh nhật… những ngày “nhạy cảm”, thay vì ngồi phập phồng cả ngày thoi thóp chờ vài bông hoa nhân đạo (từ cơ quan), hay những món quà lung tung trên trời rơi xuống (cho đỡ xấu hổ rằng mình kiểu gì cũng có quà vào cái ngày ai cũng có) thì phụ nữ cá tính đặt một bàn tiệc, trên bàn bày sẵn một chai vang thật ngon, cụng ly với nhau, và khi tiếng leng keng reo lên khe khẽ thì thoải mái nghĩ: C’est la vie! Còn anh (các anh)! Anh là một người đàn ông rất thông minh – em thích! Anh là người đàn ông đầy quyền lực – quá tuyệt vời! Đi bên cạnh anh, em rất thoải mái và dễ chịu… Những câu chuyện bất tận góc bể chân trời lúc nào chả thú vị, đúng không anh? Mình là bạn, là cái gì đó nhiều hơn bạn, vì rằng thì là mà, nếu không thể là của nhau (phần nhiều như thế) thì cứ cái gì tốt nhất của nhau mình chọn để dùng. Cá chép khôn ngoan vì biết bơi lùi, phụ nữ cá tính không sa vào những cái hố cảm giác nhập nhằng khiến cuộc sống kém tươi vui. Người ta có thể thay đổi công việc, từ bỏ đức tin, cáu giận người tình chứ mấy ai chẳng vì mâu thuẫn gì mà chia tay bạn bè vĩnh viễn… Là Cái – gì – đó nhiều hơn Bạn, cũng là đủ để cười khi lướt qua mặt nhau trên đường, đủ để ngồi với nhau dưới ánh sáng ban ngày trong quán cà phê… Và em vui, thế là đủ!
Posted in: Entertainment
Like (1)
Loading...
2