by on August 30, 2019
9 views

Nếu bóng đá nam mới trở lại với chiếc cúp vàng AFF thì bóng đá nữ đã quá quen với danh hiệu số một Đông Nam Á. Họ mang về rất nhiều thành tích nhưng số phận thì vẫn hẩm hiu.

Đêm 27-8, nhiều người mê bóng đá theo dõi CLB Hà Nội đá lượt về bán kết AFC Cup trên tivi và quan sát đội tuyển nữ Việt Nam trên máy vi tính hoặc điện thoại di động.
Thời điểm các nữ tuyển thủ Việt Nam đang căng mình trên đất Thái và phải trải qua muôn vàn khó khăn thì các phương tiện truyền thông lại dày đặc thông tin đội tuyển nam tập trung và những cái chân tập tễnh của Văn Hậu, Trọng Hoàng…

Xem thêm: https://www.lucky88.com/ty-le-keo.aspx
 

Khi Huỳnh Như ghi bàn ở phút 94 và nhận thẻ vàng thứ hai vì hành động cởi áo ăn mừng thì không ít người theo dõi CLB Hà Nội thi đấu ở Turkmenistan qua truyền hình đã phấn khởi tính toán bao nhiêu tỉ tiền thưởng nếu Hà Nội giữ nguyên tỉ số vào chung kết…

Chiều và tối 27-8, tôi nhận được cuộc điện thoại của các phụ huynh những cô gái vàng đang thi đấu trên đất Thái chỉ để hỏi: “Đài nhà mình có trực tiếp trận chung kết AFF Cup nữ giữa Việt Nam và Thái Lan không vậy?”. Và điệp khúc tôi nghe được từ những người cha, người mẹ các cô gái đá bóng đấy khi biết không nhà đài nào ở Việt Nam quan tâm và mua bản quyền phát sóng trận chung kết đấy là: “Sao họ thờ ơ và lạnh lùng với các cháu gái đá bóng quá. Cùng là đội tuyển quốc gia, cùng là giải AFF Cup mà sao bên thì săn đón, bên lạnh lùng…”.

Thật thương cho các cô gái đá bóng với nhiều nỗ lực, nhiều hy sinh và sự cống hiến thì thật lớn lao nhưng cứ chịu đủ mọi thiệt thòi. Họ đã có 120 phút căng mình với đủ mọi khó khăn, đủ mọi thiệt thòi và cả sự cô đơn. Thế nhưng thầy trò của họ cứ động viên nhau cố gắng từng phút, từng giây để vượt qua đối thủ xương xẩu đá bằng đội hình tham dự World Cup nữ.

Một thành viên của đội tuyển nữ kể lại việc cả đội căng mình 30 phút cuối để bảo vệ tỉ số 1-0 trong thế 10 chống 11 và chống cả áp lực chủ nhà lẫn khán giả nhà cứ rền rền tiếng hò áp đảo tinh thần. Thương nhất là lời kể về cô gái Huỳnh Như ghi bàn rồi phấn kích cởi áo ăn mừng mà quên rằng phút 88 trước đó mình đã nhận một thẻ vàng. Như ngồi mím môi, nước mắt chảy dài vì hành động nông nổi của mình đẩy cả đội vào thế phải khổ sở chống đỡ. Nước mắt ngắn, nước mắt dài của cô gái mới là người hùng đã thấp thỏm với ranh giới tội đồ mong manh. Để rồi khi tiếng còi kết thúc vang lên thì Như đã bật khóc òa, chạy ra ôm các đồng đội vừa xin lỗi vừa chúc mừng…

Họ đón chiếc cúp vô địch Đông Nam Á lần thứ ba nhưng lần này là chiến thắng lịch sử đầy kịch tính khi thắng chính đội chủ nhà Thái Lan mới dự World Cup trở về. Đáng khen hơn ở chỗ đây là thế hệ cầu thủ trẻ sau cuộc ra đi của hàng loạt cầu thủ đàn chị. Thế mà các em vẫn bản lĩnh vẫn chịu đựng tất cả để làm nên chiến thắng oanh liệt.

Sau đêm đăng quang, niềm vui của tập thể đấy lại chia hai khi một nửa đội ôm cúp bay về Hà Nội, còn một nửa thì chia tay đồng đội, chia tay chiếc cúp về lại TP.HCM.

Lịch sử của những nhà vô địch nữ, của những nữ hoàng Đông Nam Á mà người Thái gọi là Queen of ASEAN còn ở chỗ một nửa đội không thể vui trọn vẹn bởi một đội tuyển, hai chuyến bay, một về Hà Nội, một hạ cánh ở TP.HCM.

Các nữ hoàng của chúng ta với nhiều chiến tích vang dội đã lưu vào sổ sách ba chức vô địch AFF Cup và năm bộ HCV SEA Games, thế mà cứ phải tủi thân trong ánh hào quang khu vực.

Gặp các chị trong nhóm nửa phải chia tay cúp về TP.HCM lại nghe được câu nói: “Tụi em quen rồi, theo nghiệp bóng đá nữ thì phải chấp nhận. Có tủi thì cũng phải qua. Bù lại là những chiếc HCV là thành tích trong kham khổ làm nở mặt nở mày…”.

Post in: Sports
Be the first person to like this.